Truyện ngắn: DĨM MƯỜI TÁM (tác giả: Kàra Khonh)

 Truyện ngắn: DĨM MƯỜI TÁM

(Kàra Khonh)

*

Hồi lông mới nhú, Dĩm thấy ngồ ngộ đè nhổ từng cọng; nhưng cảm giác nửa sướng rơn nửa bần thần không thể nhổ đi được. Nhất là khi Dĩm thấy ông anh họ cởi trần, mặc quần lủng lẳng. Một bữa chiều gió hiu hiu, nhà ảnh ở bìa xóm hàng trúc bao quanh. Gió lùa trúc lao xao, chiều đưa gió mơn man thổi luồn thôn xóm. Ngực Dĩm ưng ức, trống đánh thùng thình. Bên thành giếng cỏ mọc phơn phớt, ảnh đứng tắm ướt đẫm mình mẩy. Quần xà lỏn dính sát đùi, u nần cồm cộm. Chỉ có vậy mà thần trí Dĩm loạn xạ. Thấy ư ứ cổ họng, xém chút Dĩm té xỉu. Vô tình nhìn thấy phớt qua, không dám nấn ná, Dĩm bỏ chạy men theo bờ ruộng về nhà. Trong đầu Dĩm, cái xà lỏn ướt rượt còn lủng lẳng rung rinh!

[…]

Vậy là Dĩm bỏ nhà đi được bốn năm rồi. Chuyển mấy lần trọ đến khu này, Dĩm ở đây cũng hơn nửa năm, bắt đầu thấy mến tay mến chân, thấy quen thuộc đám người tứ chiếng quần tụ. Toàn dân tỉnh, không nhà cửa, chui rúc trong xóm trọ nghèo. Ban ngày cắm đầu vô xí nghiệp, ban đêm chôn chân trong phòng, lo tắm giặt, nấu nướng, ăn uống là hết ngày.

Đỡ hơn ở quê quỷ cái ơi! Ở quê làm ruộng, ông trời ba hồi vầy ba hồi khác. Càng làm càng đổ nợ”. Bà chị gần nhà trọ ngồi lặt rau nói láp dáp với Dĩm. Hai chị em ngồi chò hỏ trước cửa, tám bâng quơ.

Chiều ổ chuột, thành phố lụi mờ dưới cơn mưa dầm!

Đêm tràn vô xóm trọ, ngoài kia tiếng xe ùn ùn vọng lại. Thành phố lên đèn, thiên hạ lên đồ, còn ai không tiền ở nhà nghỉ khỏe. Dĩm ngồi thu lu, mấy nay ế quá! Mưa gió hoài, bán buôn có được nhiêu đâu. Bà chị hàng xóm vừa lụi hụi lo cơm nước, vừa nói chỏ ra với Dĩm cho đỡ buồn. Thấy từ xa, Dĩm tằng hắng báo hiệu “chồng bà về rồi kìa!”. Thằng chả cơ địa cọc, Dĩm không hạp. Mặt như chúa ôn chúa ngục, tuần bảy ngày nhậu hết tám bữa. Mà nhậu về lần nào cũng đánh vợ chửi con, la ó um sùm.

Thôi em vô chế ơi, không hạp phong thủy với ông chồng bà”, Dĩm đi vô, khép cửa hờ hờ.

Nghe tiếng uỳnh uỳnh, chắc thằng chả quăng đập gì rồi. Dĩm ngồi trên gác mà thấy sợ, nghĩ thầm trong bụng, lỡ ổng biết có lần Dĩm xúi bả bỏ ổng, chắc … ổng đâm Dĩm lòi le!

Nghĩ rồi, Dĩm quơ tay lấy điện thoại. “Đợt này sao mấy con đỹ đó im re, không nghe hú hí gì, hễ có chồng là lặn mất biệt, kiếm không ra, đúng là cái nết mê trai đầu thai mới hết”.

Quẹt điện thoại vô tri, nghĩ vẩn vơ, tiếng đập đồ kế bên làm Dĩm hết hồn con chim én.

[…]

Mất dạy! Mày dám cãi thằng cha mày hả?

Dĩm run bần rật. Mới cãi có một câu, ông già đỏ mặt tía tai. Hồi nãy bà già chửi nghiến răng nghiến lợi. Ổng về, bả học lại chuyện Dĩm. Ổng hăng tiết vịt, chửi tới tấp. Tự nhiên, bả lép xẹp xụi lơ. Ngồi im re ngoài hàng ba, bà già ngó Dĩm, vẻ mặt đăm chiêu ngờ vực. Kiểu! “Mình đẻ nó ra, ai dè nó thành ra như vậy”.

Ai dạy mày, thằng nào con nào dạy mày thành ra như vậy!”. Ổng già hùng hục chửi, cơ mặt run lập cập, nói đứt quãng. “Cái thứ … bệnh hoạn … hư thân … mất nết!”. Dĩm đứng gồng mình. Mới cãi lại một câu, “tui là vậy đó”. Có nhiêu mà Dĩm thấy kiệt sức. Cảm giác tụt đường bủn rủn, ráng gồng chứ không Dĩm nằm một đống; bởi người ta con gái mà! Tâm hồn yếu đuối.

Nhà vách gỗ, đêm quê thanh vắng, gió thổi hiu hiu. Nghe tiếng lá xạc xào ngoài hiên, Dĩm tưởng trong âm u tiếng ong ve chi chít. Hàng xóm chắc nghe rõ mồn một, coi như được một bữa hóng hớt no nê.

Vừa chửi vừa đập đồ, ông già quơ quào tứ phía. “Gì mà nổi xung thiên lên dữ vậy”, Dĩm nghĩ, “chuyện có gì đâu, ổng làm quá!”. Ông nói một thôi, chỉ mặt Dĩm một hồi, Dĩm không thèm nghe nữa, cũng không thèm nghĩ ngợi gì nữa. Tiếng chửi rụng nhẹ như tàn nhang. Dĩm chỉ nghe râm ran tiếng ếch nhái ngoài đồng. Bàn chân trần ướt đẫm cỏ đêm. Mũi se sắt hơi sương. Lưng hờ thấy da thịt nóng hổi. Bên chòi ruộng có một người!

Đột nhiên choáng váng ê nhức, thì ra ông già tía ngoai đầu Dĩm vô vách. Ổng vả thêm mấy vả vô mặt. Chắc tại ổng đang chửi búa xua mà mặt Dĩm trơ trơ. Coi bộ ổng sắp tụt quần cột đầu Dĩm vô ngạch cửa sổ. Bỗng dưng nỗi sợ chết dâng lên ghê gớm, Dĩm sợ bị vật chết, cái thây Dĩm nằm xả lai dưới đất, không còn động đậy gì nữa!

Trong tích tắc, Dĩm vùng chạy. Hết hồn! Bà già ngồi trên bộ ván ngoài hàng ba cũng bất ngờ, không la ó gì kịp. Lao mình vào bóng tối, hai bàn chân không của Dĩm huỳnh huỵch trên đường đan bê tông. Dọc theo kinh, mặt đường đan nham nháp lòng chân. Gió thổi xạc xào mấy bụi mía hàng xóm trồng trước cửa. Dĩm cứ chạy. Tiếng chửi ông già tía oai oái lịm dần, lùi lại sau lưng. Dĩm muốn chạy qua ngoại.

Bà ngoại Dĩm ở một mình. Má với mấy dì mấy cậu có gia đình đều ra ở riêng. Ông ngoại chết mấy năm rồi. Một bữa Dĩm kể chuyện của Dĩm, bà ngoại ngồi nghe mà im re không nói câu nào. Tròng mắt ngoại hoe đỏ.

Cứ chạy! Chó nhà người ta ồ ra sủa um sùm, xóm làng chộn rộn. Dĩm muốn chạy ngay qua nhà ngoại! Bóng ngoại hắt hiu, tròng mắt Dĩm bàng hoàng đêm tối.

[…]

Có bàn tay đẩy cửa bước vô, Dĩm hết hồn, muốn bật ngửa.

Mày làm gì giật mình dữ vậy? Mới lăn lòn ở đâu về hả?”. Bà già bưng rổ hàng để lên bàn. Từ trên gác, Dĩm bước xuống.

Má ăn gì chưa? Để tui dọn cơm cho!”. Dĩm nói, định bước tới mở nồi cơm.

Thôi nghỉ chút, mệt chưa muốn ăn dọng gì?”. Bà già bước tới chõng nằm xuống, thở hắt ra. “Nói má rồi”, Dĩm đứng chống nạnh, ẹo một bên, “mưa gió quá, quán xá lèo tèo, kêu nghỉ bữa cho khỏe không chịu!”. Phây phẩy cái quạt giấy, bà già nói, mắt bâng quơ. “Thôi đi được nhiêu hay nhiêu, chứ hàng bọng để riết hư úng đổ dụt chứ bán ai”.

Bà già vắt tay lên trán. Dĩm bưng cho bả ly nước. Lại ra ngồi bần thần, ngó mưa lâm thâm, xóm trọ nghèo mà trời mưa nữa, rầu muốn thúi ruột. Ngó ra cổng trọ nhìn đêm sâu hun hút, ngoài ngõ rưng rưng mưa vàng ệch ánh đèn đường. Tự an ủi, Dĩm nghĩ “còn đỡ hơn ngủ gầm cầu”. Túc tắc ở đây cũng hơn nửa năm, hồi trước hai má con còn ở ghép đám người đồng hương của má. Tưởng đồng hương từ miền ngoài vô cùng cảnh khổ sẽ đùm túm nhau. Ai mà có dè! Mới thiếu hai tháng tiền trọ, họ xách mé, kêu má con đi chỗ khác ở, chứ họ choàng hổng nổi. Họ ngồi kể chuyện ngoài quê. Con bà Tư chuẩn bị vô đại học, cháu bà Bảy bị bệnh nằm viện cả tháng nay.

Chắc ông trời khiến? Má con ra gầm cầu ngủ mấy hôm. Hai con quỷ cái Linda, Yếm Hồng nhắn tới. “Đỹ, mày đi hát với tụi tao không, con Trúc Diễm theo trai rồi, bỏ chị em”. Ô kê liền! Dĩm phóng qua nhà trọ tụi nó.

Trong khi Dĩm nhai nhai nuốt nuốt, tụi nó họa cái mặt Dĩm lồng lộn. Nuốt xong cái bánh bao, Dĩm đu trên yên xe, hai con nhỏ tống ba. Dĩm ngồi sau chót, hai tay ôm thùng kẹo kéo. Con Yếm Hồng bật nhạc điện thoại kết nối thùng loa, váng động đường xá. Ba đứa chạy tới đâu, thiên hạ dòm tới đó. Đêm đó, mượn áo hai dây của con Linda mặc đỡ, Dĩm thấy mình đẹp nhất từ trước đến giờ!

 Cuộc nhậu từng bừng, sà từ bàn này tới bàn nọ, rảo hết quán nhỏ tới quán lớn, trời gần sáng mà Dĩm không hay!

[…]

Không biết xui khiến sao, lúc đó Dĩm không tạt vô ngoại.

Nhà ngoại leo loét ngoài bìa xóm, nằm xơ rơ dựa lưng hàng tre. Cửa nhà ngoại ngó ra trảng bưng. Triền ruộng nghiêng nghiêng, con đường đất lơ thơ dẫn vô nhà. Bất giác, Dĩm tưởng căn nhà tan loãng vào bóng tối. Khuya khoắt không ánh đèn, Dĩm nín thinh, bất động đứng nhìn căn nhà ngoại. Gió khuya sắc lẻm, chòi ruộng dần mờ nhạt trong tâm trí. Dĩm úp mặt vào bóng tối, chạy thẳng ra lộ.

Chân đất, đường sỏi đỏ, Dĩm không nhớ đã chạy bao lâu. Từ trong đồng, chạy theo đường sỏi năm bảy cây số mới ra đường cái. Ra tới đường cái, chưa biết đi đâu, cứ đi đã, đi khỏi chỗ này đã, Dĩm sợ tới nỗi không dám ngoái cổ nhìn lại. Cứ nhắm thẳng phía trước đi tới, vừa đi vừa nhìn đường, trông xe nào qua, Dĩm xin quá giang. Mà giờ này, đố ai dám đứng lại. Đêm hôm khuya khoắt, có đứa nhỏ ất ơ đầu tóc rũ rượi, đứng bên đường ngoắt ngoắt, ai thấy chắc xanh mặt, nói gì tấp vô.

Bởi vậy, Dĩm vừa chạy, vừa đi, vừa ngoắt, vừa thở hổn hển. Mệt quá thì lê từng bước, không biết đi tới đâu, trời gần sáng, Dĩm đuối quá, nằm xụi lơ bên đường.

Năm đó, Dĩm chừng mười bốn tuổi!



[…]

Dĩ dãng dơ dáy dễ dì dấu dím, hả Dĩm ơi!”.

Con nhỏ phục vụ quán cà phê nghinh mặt ngó Dĩm. Đắc thắng, nó hả hê vì hại Dĩm một cú đau điếng. Chuyện Dĩm móc túi ngoài xa cảng hồi mới lên thành phố, đói quá Dĩm phải làm liều. Bị bắt tại trận, người ta xúm lại quánh Dĩm nhừ tử. Có thằng cha đục vô mỏ Dĩm, làm máu me đờm dãi lòng thòng. Khúc Dĩm móc túi ai cũng nhớ, còn khúc Dĩm te tua trả lại đồ thì ai cũng quên. Nhờ con nhỏ tọc mạch, ông chủ quán cà phê đuổi Dĩm. Vậy là Dĩm thất nghiệp.

Bà già bán vé số ngó mặt Dĩm bí xị, ngồi xụi lơ.

Bả đi qua rồi, tự nhiên quay lại, ngó mặt Dĩm một hồi, mới nói “Thôi mày về ở với tao?”.

Dĩm nhớ lại cái bữa bả xỉu trước cửa quán, chắc tại đói quá tuột đường, Dĩm đỡ bả vô, xứt dầu gió xanh, xoa bóp một hồi, cho uống miếng nước, bà già dần dần tỉnh lại. Dĩm hỏi nhà bả ở đâu. “Làm gì có nhà!”. Dĩm nói “không lẽ ở gầm cầu bà nội”. Bả nói “không phải nhà, … phòng trọ”. Đó là lần đầu tiên Dĩm tới phòng trọ bà già, tại làm phước đưa bả về!

Mày cứ kêu bà này bà nọ, mày kêu má đi, không lẽ tao không đẻ mày được?”. Bà già nói bằng giọng miền trung soi sỏi. Nhìn mặt bả héo queo, nhắm tuổi chắc đẻ Dĩm được. Dĩm muốn khóc, mà giả bộ. “Ừ thì máaaaaa”.

Cứ vậy, túc tắc, hai má con ở chung phòng trọ cũng hơn năm, mà ở chung mấy bà đồng hương của má. Nghĩ là tiện, đỡ tiền thuê phòng, nhưng hóa ra lại bất tiện. Như chuyện buôn bán ế ẩm, rồi bả bị người ta giựt vé số. Sau khi bị đuổi khỏi quán cà phê, Dĩm đi bán đồ si đa chợ đêm. Được ít lâu, bổn cũ soạn lại, Dĩm bị đuổi lần nữa. Một lần dại của mình, người ta nhớ thiên thu bất tận. Cái lòng con người khít rịt, không thể chứa thêm được ai khác. Con cọp con beo Dĩm hổng sợ mà sao Dĩm sợ con người quá, như kiểu bầy con người rình rập sẵn trong lùm, chực chờ nhảy xổ ra vồ xé. Giờ Dĩm nghĩ lại thấy quá đúng, lòng dạ con người toàn cứt đái. Hễ cái gì đi qua lòng dạ người ta, dù có thơm tho tới đâu rốt cuộc cũng thành hôi thúi. Quá ớn!

Vậy rồi hai má con phải dọn ra gầm cầu! Quỷ ma gầm cầu chào đón hai má con bằng một trận banh chành hoa lá!

[…]

Tráng suỹ! Sao chàng quên thiếp”, Dĩm sà nẹo một ông phệ.

Bàn nhậu tưng bừng, Linda đu thanh quản, con Yếm Hồng nhảy như tháo khớp. Còn Dĩm bưng giỏ kẹo kéo, bánh quy, xin gum, tăm bông đi mời khách. Tụi nó nói Dĩm mới gia nhập, còn yếu nghề, lo đi bán, để tụi nó biểu diễn.

Không nhớ em sao tráng suỹ!” Mặt Dĩm nũng nịu. Cặp môi Dĩm sưng sưng hai miếng thịt bò. Bữa con Linda tiêm cho Dĩm chút đỉnh. Nó nói “vậy mới xét xi bà nội, trai mới thèm”.

 “Em là em nào, anh nhiều em lắm …”. Thằng cha bụng phệ cười khà khà.

Dĩm hùa theo. “Thì em gái mưa trong bụi chuối hôm bữa; vậy mà nói không bao giờ quên em, bắt đền tráng suỹ”. Dĩm hìa hìa giỏ hàng, rồi sà xuống ngồi hẳn trên đùi thằng chả. Một tay choàng cổ, một tay nựng gò má dày thịt. “Đụ má, bà cố nội mày mà mày không nhớ sao!”, Dĩm nghĩ thầm trong bụng.

Tráng suỹ, mua ủng hộ em đi, em nhắc lại kỷ niệm xưa cho nè”. Dĩm nhét hai cây xin gum vô túi thằng chả. Làm nghề này, Dĩm gặp biết nhiêu người, sà vào lòng biết nhiêu người. Thằng chả, Dĩm gặp hoài, hay nhậu khuya quán này. Cái mùi hôi nách vang động, làm sao Dĩm quên được.

Vậy chứ em, mà … em tên gì?”. Thằng chả ra vẻ đại gia cợt nhã nàng kiều.

Em… bé Dĩm của anh nè, anh quên em rồi! Em về em xuống tóc đi tu cho anh coi!”.

À à, … Dĩm Dĩm gì đó phải không? Hình như lần trước em có đủ cặp thanh xa bạch xà mà! Một con nữa đâu?”.

Nó đi theo Hứa Tiên rồi chàng ơi! Còn em đây, chàng chịu hông, hai đứa mình ra bụi chuối bụp bùm bum…”.

Làm điệu bộ quắn quéo, quờ quạng choàng ôm thằng chả, Dĩm ráng nhịn mùi nách xồng xộc vào mũi. Dĩm còn cố tình ngồi bắt chéo chân, vãnh một bên mông cho quần hùng bàn nhậu phải trầm trồ.

Í đụuuu …”, Dĩm hết hồn, liệu sảng. Chưa kịp hiểu ất giáp gì, giọng Yếm Hồng gấp gáp. “Chạy … trật tự!”.

Lần trước bị tịch thu thùng loa, lạy lục gần chết mới xin lại được, còn phải đóng tiền phạt, coi như một đêm không công lỗ vốn. Thành ra, mới nghe hơi trật tự, cả đám ba đứa cuốn tượng chạy có cờ! May hông lòi chành!

[…]

Bởi vậy, kiếm miếng cơm không dễ. Ăn cơm thiên hạ, phải vừa ăn vừa chạy xất bất xang bang. Nói chuyện trốn trật tự, Dĩm lại nhớ chuyện xưa. Đi hát thì tự do nhưng bữa đực bữa cái, còn đi bán chợ đêm chắc ăn ngày công nhưng thể nào rồi cũng có chuyện này chuyện kia, làm như cái số Dĩm là số con ruồi; bay rồi đậu, đậu rồi bay, hết cục cứt này tới cục cứt nọ.

Trước Dĩm bán chợ đêm, khách nói Dĩm có duyên, ăn nói xởi lởi. Khách vô sạp mua hay không, Dĩm cũng vui vẻ. Hồi đó, được người quen giới thiệu vô bán quần áo si đa, Dĩm gặp một chuyện “hôi lông”. Con nhỏ kế bên dèm pha, nói Dĩm hồi xưa dựt dọc bên xa cảng. Nghĩ lại mắc cười quá, làm liều một lần mà xài cả đời.

Vậy rồi mấy hôm liền, ông chủ sạp quần áo tới bữa ăn cơm cứ than vãn. “Kỳ này bán chậm quá, khách khứa đâu mất hết”. Mãi rồi, ổng ngại, bà chủ mở lời, nói chứ họ thương Dĩm lắm, “mà kỳ này bán chậm quá con ơi, không kham nổi, thôi con tạm nghỉ thời gian, ổn ổn lại kêu con bán tiếp”. Dĩm cám ơn, rồi chào ra về, đạp xe một hồi qua công viên phường nhưng gió mùa khô thổi rát mặt. Cỡ hai tuần sau, có dịp đi ngang, Dĩm thấy thằng em họ của con nhỏ dèm pha Dĩm đứng bán thế chỗ. Vậy là chủ sạp đồ si đa kêu nó thế chỗ Dĩm rồi, bít cửa!

Gầm cầu thẳng tiến!

[…]

Quỷ cái, qua phụ kèo này với! Nay khách đông quớ hờ!”, giọng con Yếm Hồng dẻo quẹo.

Vậy là Dĩm phóng qua quán quen. Chỗ hát hò karaoke mờ mờ ảo ảo. Khói thuốc nhờn nhợn nhuộm ánh đèn màu. Đi luồn theo mấy dãy hành lang hẹp, Dĩm e thẹn như gái còn trinh. Nay Dĩm mặc váy ngắn bó sát, vòm ngực nộn phình ra ngoài. Anh trai phục vụ dẫn Dĩm vô phòng. Đứng sắp hàng có cả năm đứa, các anh trai trong phòng hỏi tên, mắt như lột đồ mấy em.

Vậy rồi, anh phục vụ dìu con Yếm Hồng ra. Con mẻ héo queo, ỉu xìu, mắt mở hết lên. Chỉ còn Dĩm với nhỏ nữa ở lại. Ngã tới ngã lui, Dĩm sà vào ngực anh này rồi lại bám vào vai anh kia. Phần nào bấm bài cho mấy ảnh, phần nào rót bia đút trái cây, mùi thuốc lá điện tử đặc lừ quyện ánh đèn quay cuồng. Không biết bao lâu, Dĩm thấy con nhỏ kia cũng gần chết đuối. Ra hiệu nháy mắt mà nó lừ lừ. Coi bộ đã gần tới nái. “Mấy thằng ôn này cứng quá!” Dĩm nghĩ thầm. “Chắc không thể kéo hoài được, biết chừng nào tụi nó quắc cần câu”. Mấy thằng phục vụ ngó cầm chừng. Hễ khách sập nguồn, đám đỹ hú phục vụ cùng móc xỉa.

Có một thằng ngó qua cửa phòng, nháy mắt Dĩm! Hiểu ý, Dĩm rót thêm mấy ly tràn trề. “Mấy anh có muốn tăng hưng phấn không nè?”. Vừa nói, Dĩm vừa cọ cọ ngón tay vô đũng quần. Thằng chả hăng máu muốn vật Dĩm ra. Thừa biết, Dĩm bĩu cặp môi thịt bò. “Từ từ chàng ơi, đêm còn dài”.

Nói rồi, Dĩm ra dấu, phục vụ vào thu dọn, cả đám qua phòng VIP. Vừa có bồn nước nóng, lại có phòng xông hơi, có thêm rượu thịt và có Dĩm! “Để em gọi thêm mấy con đào tươi rói vô cho mấy anh he”, Dĩm nói rồi lại rót rượu cho tụi nó. Nghĩ thầm, cả đám năm bảy thằng, thằng nào thằng nấy như con trâu nước, một mình Dĩm sao chịu nổi. Thằng phục vụ bước vào, Dĩm ghé tai nói nhỏ. “Giờ này điều đào khó lắm bà nội”, nó nhăn mặt. Dĩm quắc mắt. Thằng nhỏ xụ mặt đi ra tìm quản lý.

Ôi rồi thì, cứ quay qua đảo lại liên hồi, Dĩm muốn xỉu. Thân gái chứ phải thân trâu bò, hầu tụi nó mà muốn xung thiên. Hết xoa lại bóp, cặp nhũ Dĩm muốn nhão dây thun. Tự nhiên thằng cha ngâm mình trong bồn, ngoắt ngoắt tay, Dĩm nhìn thằng chả nhưng thấy sờ sợ. Có ý dè chừng! Không biết máu dê, máu điên hay máu sảng, thằng chả kéo Dĩm vô bồn, rồi lột váy Dĩm. Hết hồn, không phản ứng kịp, Dĩm la é một tiếng thì đã nằm trong bồn nước sục. Bàn tay ba bốn thằng hết sờ soạng rồi kéo qua giật lại, nhận đầu Dĩm vô háng. Dĩm hì hụp giữa bồn nước.

Có một thằng lớn tiếng “đụ má, cái gì đây”.  Nó kéo giật nguyên đùm, Dĩm đau điếng muốn lịm cả người. “Đụ má, tụi nó cà chớn với đại ca! Cú có gai!”.

Vừa nói, nó vừa nhận đầu Dĩm xuống nước. Hụt hơi, chới với, Dĩm cố ngoi đầu lên. Thằng cha đầu bự nãy giờ vẫn ngồi dựa lựng bồn nước im re. Mắt lim dim. Dĩm thấy như mắt chó điên. Lòng Dĩm bất an, hoảng sợ vô cùng. Bốn đứa căng hai tay hai chân, Dĩm ngửa mặt, thân thể mềm rũ, kiệt sức. Thằng đầu bự thục đầu chai rượu vô cửa sau Dĩm. Làm năm bảy lượt, hăng máu, thằng chả thục càng mạnh càng nhanh, cho tới khi máu tứa ra đỏ cả bồn nước. Để mặc Dĩm lềnh bềnh trong bồn, tụi nó hùng hổ lấy hàng, xông ra điên tiết. Lúc đó, Dĩm chỉ còn nghe tiếng đổ bể vang trời. Rồi tiếng động từ từ lịm tắt!

Năm đó, Dĩm mười tám tuổi!

[…]

Công an báo về quê, kêu người nhà lên nhận diện. Ông bà già lên nhìn xác Dĩm. Họ ngờ ngợ, hình hài này chắc không phải con mình. Ông già tính mở tấm vải trắng, muốn ngó thử chỗ đó, coi đúng con trai ổng không. Hồi bà vợ đẻ nó, ổng mừng húm, còn đưa tay lúc lắc trái ớt hiểm. Ổng bả đẻ ra thằng con trai chính hiệu chứ đâu phải con đỹ tên Dĩm Dĩm như người ta báo. Con trai ổng tên: TRẦN TẤN LỰC.

Nhìn mặt Dĩm trắng bệch sưng sị, bà già thất thần. Ông già đỡ ra, trước khi ra khỏi cửa nhà xác, ổng ngoái cổ nhìn Dĩm một cái. Tròng mắt hừng hực đỏ, ổng lẩm nhẩm “mấy năm nay, ba đi tìm con, Lực ơi!”.

Cửa đóng, hơi lạnh bao trùm, Dĩm nằm đó bất động. Bây giờ thì, Dĩm mãi mãi tuổi mười tám trăng tròn!


theo lời kể Yếm Hồng,

một cuộc nhậu đêm rằm tháng Mười!

Kàra Khonh

Comments

Popular posts from this blog

Truyện ngắn: BIỂN SÀI GÒN (tác giả: Kàra Khonh)

Truyện ngắn: KHOÁI CẢM CHẾT (tác giả: Kàra Khonh)