Posts

Showing posts from August, 2025

Truyện ngắn: DĨM MƯỜI TÁM (tác giả: Kàra Khonh)

Image
  Truyện ngắn: DĨM MƯỜI TÁM (Kàra Khonh) * Hồi lông mới nhú, Dĩm thấy ngồ ngộ đè nhổ từng cọng; nhưng cảm giác nửa sướng rơn nửa bần thần không thể nhổ đi được. Nhất là khi Dĩm thấy ông anh họ cởi trần, mặc quần lủng lẳng. Một bữa chiều gió hiu hiu, nhà ảnh ở bìa xóm hàng trúc bao quanh. Gió lùa trúc lao xao, chiều đưa gió mơn man thổi luồn thôn xóm. Ngực Dĩm ưng ức, trống đánh thùng thình. Bên thành giếng cỏ mọc phơn phớt, ảnh đứng tắm ướt đẫm mình mẩy. Quần xà lỏn dính sát đùi, u nần cồm cộm. Chỉ có vậy mà thần trí Dĩm loạn xạ. Thấy ư ứ cổ họng, xém chút Dĩm té xỉu. Vô tình nhìn thấy phớt qua, không dám nấn ná, Dĩm bỏ chạy men theo bờ ruộng về nhà. Trong đầu Dĩm, cái xà lỏn ướt rượt còn lủng lẳng rung rinh! […] Vậy là Dĩm bỏ nhà đi được bốn năm rồi. Chuyển mấy lần trọ đến khu này, Dĩm ở đây cũng hơn nửa năm, bắt đầu thấy mến tay mến chân, thấy quen thuộc đám người tứ chiếng quần tụ. Toàn dân tỉnh, không nhà cửa, chui rúc trong xóm trọ nghèo. Ban ngày cắm đầu vô xí nghiệp,...

Truyện ngắn: KHOÁI CẢM CHẾT (tác giả: Kàra Khonh)

Image
  Truyện ngắn: KHOÁI CẢM CHẾT (Kàra Khonh) * 1. Thành phố dâng lên. Tôi tra chìa, mở khóa, dẫn xe, bước vào, khép cửa. Ngoài kia, bóng tối chết trước thềm. Căn phòng trên tầng thượng lặng câm khiến tôi tưởng chỉ còn mình với thế gian. Rọ rại mở đèn, vén màn, tôi bật tung cửa sổ. Gió lùa vào! Tôi như được tiếp hơi thở. Không làm gì, chỉ ngồi, một ngày dài đô thị vắt kiệt tôi. Thấy mình như vỏ cây chết cứng khô khốc, suốt con đường chật cứng xe cộ, tôi muốn sập nguồn. Ngồi đó, sân thượng vắng. Mấy tòa cao ốc xa xa yên lặng, bất động. Bóng trối sân thương, gió hiu hiu, tôi ngó mắt nhìn. Tôi thấy lòng đã gieo mình xuống dưới. Sân thượng trống hoác, chỉ có thành sắt cao tới thắt lưng. Tôi thấy tôi đứng đó, trên sân thượng. Thành phố ngoài kia vẫn ùn ùn. Tôi thấy tôi đứng khóc một mình trên sân thượng. Cuối cùng, tôi gieo mình xuống đất. Rơi nhanh và lặng yên như viên sỏi nhỏ, không hồi âm! Hồn tôi gieo mình hàng vạn lần như thế, chỉ còn thể xác cứng đờ của tôi sau một ngày r...

Truyện ngắn: BIỂN SÀI GÒN (tác giả: Kàra Khonh)

Image
  Truyện ngắn: BIỂN SÀI GÒN (Kàra Khonh) * Thời kỳ suy thoái! Đường phố, hàng quán chảy xệ. Chiều tan tầm. Mây thối rữa xà thấp. Thành phố lại mưa. Đủ “combo” thành phố: mưa, ngập, kẹt. Còn bạn thì một mình nhưng lòng náo động. “Giữa thành phố bít bùng mưa, không biết đi đường nào?”. Chỗ nào không ngập, bạn nghĩ! Bạn mở FM. Định nghe thử đường nào ngập, đường nào kẹt mà tránh đi. Nhưng nghe một hồi, bạn thấy đường nào cũng ngập cũng kẹt, chỉ là ít nhiều. Loay hoay lấy ra cất vô, điện thoại ướt nước. Nó muốn khùng điên ba trợn rồi! Bất lực, đành nhét nó vào túi. Bạn đưa mắt nhìn cơn mưa chưa có dấu hiệu ngớt. Cơn mưa này đã kéo dài hơn mười năm từ ngày đầu tiên bước chân xuống thành phố. Nếm mùi thành phố, bạn quá đã sự thành phố! Không biết đường nào trống, rồi chặng đường kế tiếp có nhiều xe không; thôi thì đường nào ít người cứ xấn vô; bạn thấy do dự nhiều khi khiến cho mình lựa chọn sai lầm. Như kiểu, bạn mân mê lựa một vỉ rau củ quả cho đã đời trời đất, về nhà mở ra, ...