Truyện ngắn: DĨM MƯỜI TÁM (tác giả: Kàra Khonh)
Truyện ngắn: DĨM MƯỜI TÁM (Kàra Khonh) * Hồi lông mới nhú, Dĩm thấy ngồ ngộ đè nhổ từng cọng; nhưng cảm giác nửa sướng rơn nửa bần thần không thể nhổ đi được. Nhất là khi Dĩm thấy ông anh họ cởi trần, mặc quần lủng lẳng. Một bữa chiều gió hiu hiu, nhà ảnh ở bìa xóm hàng trúc bao quanh. Gió lùa trúc lao xao, chiều đưa gió mơn man thổi luồn thôn xóm. Ngực Dĩm ưng ức, trống đánh thùng thình. Bên thành giếng cỏ mọc phơn phớt, ảnh đứng tắm ướt đẫm mình mẩy. Quần xà lỏn dính sát đùi, u nần cồm cộm. Chỉ có vậy mà thần trí Dĩm loạn xạ. Thấy ư ứ cổ họng, xém chút Dĩm té xỉu. Vô tình nhìn thấy phớt qua, không dám nấn ná, Dĩm bỏ chạy men theo bờ ruộng về nhà. Trong đầu Dĩm, cái xà lỏn ướt rượt còn lủng lẳng rung rinh! […] Vậy là Dĩm bỏ nhà đi được bốn năm rồi. Chuyển mấy lần trọ đến khu này, Dĩm ở đây cũng hơn nửa năm, bắt đầu thấy mến tay mến chân, thấy quen thuộc đám người tứ chiếng quần tụ. Toàn dân tỉnh, không nhà cửa, chui rúc trong xóm trọ nghèo. Ban ngày cắm đầu vô xí nghiệp,...